Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017

Có nên yêu boy xấu trai

[ Có nên yêu boy xấu trai]
Đừng vội chỉ trích vì cái tiêu đề mà hãy nghe mình kể hết câu chuyện. Mình NEU K56.Anh học BK. Mình và anh cùng hoạt động cho một tổ chức tình nguyện nên có cơ hội tiếp xúc với nhau rất nhiều và dần dần cũng thân. Anh là một người thẳng thắn, tốt bụng và rất nhiệt tình với bạn bè . A tốt lắm tốt đến nỗi bất cứ ai tiếp xúc đều quý mến anh. Anh- nge tưởng chừng là một người hoàn hảo nhưng anh có vẻ bề ngoài không mấy ưa nhìn( thật ra anh xấu lắm lắm luôn). Mình kbh nghĩ là mình sẽ phát sinh tình cảm gì với anh mặc dù nhiều lúc anh quan tâm ân cần hỏi han làm mình cũng cảm động. Nhưng mưa dầm thấm lâu, cả năm trời anh là một người bạn, người anh trai luôn ở bên mình. Tối tối nhắn tin nói chuyện này nọ. Nhưng a là người rất biết cư xử và kbh để mình cảm thấy a làm phiền mình. Thậm chí có khi a làm mình cảm thấy mình là người thích a thì đúng hơn :))). Anh xấu xấu mà thấy chơi với toàn gái xinh. Lúc thấy mấy chị nt rủ a đi cafe này nọ mình cũng thấy bực bực sao ấy nhưng cũng chả làm gì vì có là gì của nhau đâu. Nhưng sao con người mình mâu thuẫn lắm. Hình như mình cũng có tc với a nhưng sao mình lại sợ. Sợ bạn bè biết mình quen a( boy xấu trai) sợ bố mẹ mình không chấp nhận a. Vậy tình cảm của mình với anh là thứ tình cảm gì??? Mình sợ mất anh, nhiều lúc cũng muốn đến bên anh nhưng lại không muốn mọi người biết mình và a hẹn hò. Đừng chỉ trích mình. Các bạn gái cho mình lời khuyên thật lòng nếu có một người hoàn hảo về tính cách nhưng khiếm khuyết về ngoại hình đến với bạn thì bạn sẽ làm thế nào???

Các bạn cần gì khi yêu

Các bạn cần gì khi yêu.
Mình là nữ Neu , cũng được cái trắng trẻo xinh gái.chưa hết 4 năm đại học cũng trải qua được 3 mối tình nhưng sao mỗi lần là một cảm xúc hoàn toàn khác biệt.
Mối tình đầu của mình cảm giác thật hoàn hảo anh học cùng khóa, đẹp trai, biết đàn biết hát như một soái ca thật sự. Lúc mới yêu anh quan tâm mình lắm, lúc nào cũng tỏ ra hỏi han chăm sóc thường xuyên rủ mình đi chơi, đi xem phim nhưng rồi điều đó cũng nhạt dần theo thời gian. Mình đã giận, đã buồn khi ngày anh càng lạnh nhạt và điều mình lo lắng đã đến cho đến ngày thấy anh ôm cô gái khác.
Và rồi 1 lần nữa mình lại yêu sau cái thất bại mối tình đầu. Bọn mình quen nhau trên xe buýt lão cũng đẹp trai lại khéo miệng nên sau vài lần nói chuyện chúng mình đã đi chơi rồi yêu nhau. Một ngày đẹp trời mình đến phòng lão chơi và vô tình cầm điện thoại của lão và mình thật sự choáng. Trong khi vẫn là người yêu mình thì lão nhắn tin tán tỉnh và xưng vk ck với những cô gái khác, mình tát hắn ta 1 cái thật đau và bỏ về. Về nhà mình đã khóc như mưa suốt ngày.( ai đã trải qua chắc sẽ hiểu được cảm giác bị phản bội đau khổ thế nào).
Từ đó mình đã không muốn yêu nữa, không còn tin tưởng vào con trai nhưng rồi tuổi trẻ ai chẳng muốn đc yêu và 1 lần nữa mình đã yếu lòng.Anh là chàng trai Bách Khoa học Cntt, mình quen anh qua đứa bạn cùng phòng. Anh chủ động nhắn tin hỏi han vậy là chính thức yêu nhau sau 6 tháng nói chuyện. Anh không đẹp trai bằng những người yêu trước, không dẫn mình đi chơi nhiều như mối tình trước nhưng mình cảm nhận được sự chân thành trong tình yêu của anh. Vì mình biết anh bận rộn mà anh học Bách Khoa đâu có rảnh rỗi như mình được đâu thể cùng mình đi chơi suốt ngày, đâu thể đưa mình đi ăn mỗi tối... nhưng chỉ cần anh gọi điện hỏi thăm, nhắn tin quan tâm mỗi tối hay mỗi kì bận rộn đồ án là mk vui . Mỗi tuần chỉ đi chơi cùng anh 1 buổi nhưng đó là quá đủ để mình cảm nhận được tình cảm yêu thương của anh rồi. Anh còn bận đồ án, bận đi thực tập, đi làm thêm để lo cho tương lai mà. Mình yêu anh thông cảm cho anh rất nhiều, chỉ cần mỗi khuya tỉnh giấc vẫn thấy tin nhắn của anh là vui rồi.
Tình yêu thật sự là đấy các bạn à? Là yêu nhau là chăm sóc nghĩ cho nhau, cho tương lai của nhau chứ không phải là nhừng cuộc hẹn hò quán xá, những câu nói yêu thương trống rỗng.
Biêt a hay đọc cfs trước khi ngủ nên em muốn nói với anh rằng e yêu a. Hãy cố lên a nhé có đi học, làm thêm ra khỏi Bách Khoa đúng hạn để còn cưới em. Dù bận rộn cũng phải lo giữ sức khỏe vì e k muốn lấy một tên chồng ốm yếu đâu. Yêu anh 💑💑 chàng IT Bách Khoa của e

làm thế nào để thắng được bố người yêu?

 làm thế nào để thắng được bố người yêu?
Lầy không chịu nổi luôn. Mình K52, người yêu mình là K53, chúng mình quen nhau từ hồi n.y mình năm nhất, đến lúc ra trường rồi mới bắt đầu yêu, giờ cũng được hơn 1 năm. Thú thực là mình cũng bận bịu, đi công tác, thời gian rảnh thì cùng người yêu đi chơi, tuần 2 đứa gặp nhau 1-2 lần thôi, cũng hỏi han chuyện gia đình n.y thì n.y bảo là ở quê bố mẹ làm nhà hàng ăn, bố người yêu còn chưa muốn n.y mình yêu đương cơ, kiểu nhà có 1 con gái nên cứ thích con gái ở nhà chơi với bố mẹ. Thì cách đây 4 tháng, cũng về nhà người yêu chơi, người yêu bảo là bố người yêu khó tính nhưng thích con trai nấu ăn lắm, mình sướng chứ vì mình biết nấu ăn từ hồi cấp 3 rồi, tính ra kinh nghiệm đầy mình cũng chục năm nấu ăn nên tự tin về ra mắt bố người yêu. Về nhà người yêu cũng ở phố, mà nhà biệt thự to tướng, hỏi bố người yêu làm gì thì em ấy bảo là mở mấy cái nhà hàng ở phố. Vào nhà gặp bố mẹ người yêu, cũng hỏi qua loa, bố người yêu có vẻ ko thích mình lắm, mẹ thì sởi lởi rồi đến lúc làm cơm thì mình trổ tài vào bếp...Vào bếp mới thấy kiểu choáng ngợp, bộ đồ nấu ăn nhìn đầy đủ, từ lò nướng, lò vi sóng...v....v...ko thiếu 1 dụng cụ gì, mình với người yêu đi chợ rồi vào bếp, làm 7 món, thịt bò xào, thịt gà rang, trứng ốp la, 2 món rau, và đặc biệt có 2 món là cà ri bò với súp gà...
Đến lúc bưng ra cho bố mẹ n.y, mẹ thì kiểu "Ôi cháu giỏi thế", bố người yêu thì mặt vẫn hằm hằm đến khi bố người yêu mới bắt đầu nếm từng món 1, nếm đến món thứ 4 tự dưng...chả hiểu sao 
- Thế này mà cũng gọi là nấu ăn, thế này mà cũng ăn được?
Mẹ n.y
- Ôi ông này, ai lại so với ông bao giờ.
- Tôi ko thích ăn, tôi ra ngoài ăn, kệ mấy người, con gái tôi là cứ phải ăn ngon tôi mới cho nó lấy chồng.
Xong bố n.y bỏ đi thật, mình mới thấy lạ, rõ ràng mình ko đề cập gì đến việc lấy chồng lấy vợ...kinh nghiệm 10 năm nấu ăn mà còn bị phê bình. Lúc sau mọi người vẫn ăn bình thường, mình vẫn ngơ ngơ hỏi cô
- Cô ơi thế chú chỉ làm nhà hàng thôi ạ, trước chú làm gì ạ.
Cô nhẹ nhàng trả lời.
- Chú là đầu bếp trưởng của 1 nhà hàng bên Pháp hơn chục năm, kiếm đc chút tiền nên về VN mở nhà hàng, lúc đầu vẫn làm bếp trưởng, trên Hà Nội cũng góp cổ phần với 2 nhà hàng nữa, giờ chú chỉ ở nhà thôi ko cần đi nấu ăn nữa, thỉnh thoảng đi kiểm tra chất lượng đồ ăn.
Lúc này mình mới trợn mắt quay sang người yêu ý kiểu "Sao em ko nói sớm" ấy -_- mình đúng kiểu có mắt ko nhìn thấy núi Thái Sơn -_- lại được phần người yêu bồi thêm.
- Bố em từ trước tới giờ cứ kiểu phải tuyển được rể làm đầu bếp thì mới cho yêu cho cưới ấy, bố bảo con gái đi lấy chồng mà ko đc ăn ngon thì ở nhà bố nấu ăn cho sướng cả đời...
Trời -_- đây chính là nguyên nhân tại sao nhà n.y lại có đầy đủ bộ nấu ăn vậy, mình cứ nghĩ bố n.y chỉ làm quản lý nhà hàng ai ngờ cũng là 1 cao thủ -_- vậy mà cứ im ỉm. Đến lúc bố n.y về còn bảo với mẹ n.y 
- Tôi nói trước là nấu ăn ko ngon thì nghỉ, ko có yêu đương gì hết. Tôi ko thích, có mỗi đứa con gái...
Giờ làm sao bây giờ, đã 4 tháng nghĩ kế mà ko nghĩ ra cách nào cả, mọi người, mấy thằng bạn cứ bảo chửa chửa, chửa cái đầu mọi người ấy, mình còn chưa nói đến việc bố n.y xăm trổ, rồi đeo quả vòng vàng to như cái xích chó, cho chửa xong chắc mình bị ném ra biển cho cá mập ăn...mọi người có ai giúp đc vụ này cho mình ko?